Người Việt Nam từ ngàn xưa đã có truyền thống vô cùng quý báu, đó là tôn sư trọng đạo. Bởi thế người xưa mới có câu để lại cho hậu thế muôn đời học và làm theo: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư.
Câu này có nghĩa là dạy một chữ cũng đã là thầy mà nửa chữ cũng vẫn là thầy.
Vì thế việc học sinh kính trọng thầy giáo là điều tự nhiên. Bởi chính thầy giáo là người đem hết lương tâm nghề nghiệp để dạy kiến thức cho học sinh tùy theo môn học và chương trình.
Trần Cụ người tỉnh Hưng Yên ngày nay. Dưới triều Trần Anh Tông, ông giữ một chức quan nhỏ (Độc bạ). Phẩm hàm thấp nhưng ông sớm được triều đình chú ý bởi các đức tính đáng quý cùng sự thông minh đa tài. Sách Đại Việt sử kí toàn thư cho hay, ông là người khoan hậu, cẩn thận, thật thà, có biệt tài đánh đàn, bắn nỏ và đá cầu. Với mỗi ngón nghề, ông đều có những phát kiến và quan điểm khá độc đáo. Cũng sách trên chép rằng:
"(Trần) Cụ mỗi khi sắp đánh đàn, thì trước hết cắt đầu dây, buộc lại cho chặt dây rồi sau mới gảy. Có người hỏi cớ làm sao, (Trần) Cụ trả lời: "Nếu khúc đàn chưa hết mà dây đứt thì làm thế nào?".
(Trần) Cụ làm cầu thì cân nhắc các múi da, cho mười hai múi cân nhau, duy ba múi ở miệng cầu lỗ là chỗ bỏ cái bong lợn vào thì hơi mỏng và nhẹ, để cân với sức nặng ở đầu bong bóng, cho nên khi đá cầu, múi nào ở trên đến lúc rơi xuống đất lại nguyên như cũ, không bao giờ chuyển khác.
Người đời bắn nỏ, chân đứng cũng như bắn cung, tức là kiểu chữ "đinh" không thành, chữ "bát" không ngay. (Trần) Cụ thì đứng ngay ngắn mà bắn và bảo mọi người: "Phàm bắn cung thì tay trái giơ ra phía trước nắm lấy thân cung, tay phải kéo dây cung về phía sau, mình đã nghiêng thì chân cũng phải lệch, còn bắn nỏ thì đưa cân bằng ra phía trước, cho nên khi cầm nỏ mà bắn, thân mình ngay ngắn, thì cớ gì chân lại phải đứng lệch?".
Nhà ông ta ở và thuyền ông ta đi, đều có hai cửa đối nhau, xếp đặt, bày biện các thứ cũng cân đối và phải ngay ngắn, vì là bản tâm như vậy, cho nên biểu hiện ở mọi việc làm cũng như vậy…".
Hoàng đế Trần Anh Tông rất tán thưởng phẩm chất và tài năng của Trần Cụ. Năm 1305, Anh Tông lập Hoàng tử Trần Mạnh làm Thái tử. Trần Mạnh lúc ấy mới 5 tuổi, vì thế, Anh Tông muốn tìm người đủ tài năng và đức độ để dạy cho Thái tử. Và rồi ông đã cất nhắc Trần Cụ vào hàng sư phó, cùng các bề tôi khác lo việc giáo dục Thái tử.
Trần Cụ dốc hết tâm huyết dạy bảo vị thái tử nhỏ tuổi. Đó thực sự là quá trình đào tạo rất công phu. Thái tử sau này lên ngôi tức là Trần Minh Tông, đã trở thành một vị hoàng đế khiêm tốn hoà nhã, thông minh quyết đoán, giỏi việc cầm quân, có nhiều chính sách trị nước tích cực và biết cách rèn giũa các hoàng tử thành người hữu ích. Trong sự kết tinh tài năng và trí tuệ nơi Hoàng đế Trần Minh Tông có phần đóng góp không nhỏ của nhà giáo họ Trần.
Câu này có nghĩa là dạy một chữ cũng đã là thầy mà nửa chữ cũng vẫn là thầy.
Vì thế việc học sinh kính trọng thầy giáo là điều tự nhiên. Bởi chính thầy giáo là người đem hết lương tâm nghề nghiệp để dạy kiến thức cho học sinh tùy theo môn học và chương trình.
Trần Cụ người tỉnh Hưng Yên ngày nay. Dưới triều Trần Anh Tông, ông giữ một chức quan nhỏ (Độc bạ). Phẩm hàm thấp nhưng ông sớm được triều đình chú ý bởi các đức tính đáng quý cùng sự thông minh đa tài. Sách Đại Việt sử kí toàn thư cho hay, ông là người khoan hậu, cẩn thận, thật thà, có biệt tài đánh đàn, bắn nỏ và đá cầu. Với mỗi ngón nghề, ông đều có những phát kiến và quan điểm khá độc đáo. Cũng sách trên chép rằng:
"(Trần) Cụ mỗi khi sắp đánh đàn, thì trước hết cắt đầu dây, buộc lại cho chặt dây rồi sau mới gảy. Có người hỏi cớ làm sao, (Trần) Cụ trả lời: "Nếu khúc đàn chưa hết mà dây đứt thì làm thế nào?".
(Trần) Cụ làm cầu thì cân nhắc các múi da, cho mười hai múi cân nhau, duy ba múi ở miệng cầu lỗ là chỗ bỏ cái bong lợn vào thì hơi mỏng và nhẹ, để cân với sức nặng ở đầu bong bóng, cho nên khi đá cầu, múi nào ở trên đến lúc rơi xuống đất lại nguyên như cũ, không bao giờ chuyển khác.
Người đời bắn nỏ, chân đứng cũng như bắn cung, tức là kiểu chữ "đinh" không thành, chữ "bát" không ngay. (Trần) Cụ thì đứng ngay ngắn mà bắn và bảo mọi người: "Phàm bắn cung thì tay trái giơ ra phía trước nắm lấy thân cung, tay phải kéo dây cung về phía sau, mình đã nghiêng thì chân cũng phải lệch, còn bắn nỏ thì đưa cân bằng ra phía trước, cho nên khi cầm nỏ mà bắn, thân mình ngay ngắn, thì cớ gì chân lại phải đứng lệch?".
Nhà ông ta ở và thuyền ông ta đi, đều có hai cửa đối nhau, xếp đặt, bày biện các thứ cũng cân đối và phải ngay ngắn, vì là bản tâm như vậy, cho nên biểu hiện ở mọi việc làm cũng như vậy…".
Hoàng đế Trần Anh Tông rất tán thưởng phẩm chất và tài năng của Trần Cụ. Năm 1305, Anh Tông lập Hoàng tử Trần Mạnh làm Thái tử. Trần Mạnh lúc ấy mới 5 tuổi, vì thế, Anh Tông muốn tìm người đủ tài năng và đức độ để dạy cho Thái tử. Và rồi ông đã cất nhắc Trần Cụ vào hàng sư phó, cùng các bề tôi khác lo việc giáo dục Thái tử.
Trần Cụ dốc hết tâm huyết dạy bảo vị thái tử nhỏ tuổi. Đó thực sự là quá trình đào tạo rất công phu. Thái tử sau này lên ngôi tức là Trần Minh Tông, đã trở thành một vị hoàng đế khiêm tốn hoà nhã, thông minh quyết đoán, giỏi việc cầm quân, có nhiều chính sách trị nước tích cực và biết cách rèn giũa các hoàng tử thành người hữu ích. Trong sự kết tinh tài năng và trí tuệ nơi Hoàng đế Trần Minh Tông có phần đóng góp không nhỏ của nhà giáo họ Trần.
Actor : 魏冠男 Joseph Wei / 尼加提 Nijiat/ 李宸 Chen LIi / 刘长纯 Changchun Liu
Director : Jon Watts
Release : 17 December 2021
Country : United States of America
Thể loại: Thể loại: Chính kịch / Hành động / Chiến tranh
Tagline: “If You Expect Disappointment, Then You Can Never Really Be Disappointed.
Rate: PG-13
Language: English, Hindi
Budget: $ 123.456.789,00
Revenue: $ 123.456.789,00
0 Comments